Tặng anh những ngày Say và Nhớ!

 

Biết mình say nên em về nhà ngủ

Nhưng anh ơi, em không ngủ được

Em nhớ anh! Nhớ mẹ, nhớ cha!

Nhớ quá quá nhiều người!

Và em nghĩ: Chắc mình không còn tỉnh!

 

Biết mình say nên em về nhà ngủ

Nhưng anh ơi, em không ngủ được

Trái đất cứ cuồng quay, tâm trí thì chao loạn

Sao em lại nhớ anh trước cả nhớ mẹ cha?

Sao em lại nhớ anh hơn cả nhớ quê nhà?

Và em biết: Ừ! Mình không còn tỉnh!

 

Biết mình say nên em về nhà ngủ

Nhưng anh ơi, em không ngủ được

Em mãi làm thơ

Chả biết tự bao giờ…

Nhưng em muốn…muốn mình làm thi sĩ

Viết tặng anh…lúc say…lúc tỉnh…lúc nửa tình nửa say

 

Biết mình say nên em về nhà ngủ

Về nhà ngủ….rồi lại thức làm thơ

Thơ…rồi ngủ…ngủ…rồi lại thức làm thơ

Và em biết: Mình chả còn tỉnh táo

Nhưng anh ơi, em chả còn tỉnh táo

Mai sẽ quên, thơ đâu nữa gửi anh

Vậy thôi đi! Cứ để anh nhớ giúp

Thơ em viết tặng anh

Một ngày…hai ngày…ba ngày…

Những ngày nhớ và say

(Quy Nhơn, một ngày nửa tỉnh nửa say năm 2013)

Em say1!

 

Cứ mỗi lần say em nên về nhà ngủ

Để lặng thinh câu nói với riêng anh

Để khép lại những tâm tình vừa chớm

Để sớm mai câu hát vẫn trong lành

 

Cứ mỗi lần say em nên về nhà ngủ
Dấu trong phòng ánh mắt gửi trao anh

Để khép lại những tâm tình vừa chớm

Để nhìn người2 ánh mắt vẫn long lanh

 

Cứ mỗi lần say em nên về nhà ngủ

Dấu bàn tay em muốn nắm tay anh

Để khép lại những tâm tình vừa chớm

Để nắng vẫn vàng và biễn vẫn xanh

 

Để mỗi ngày vẫn trong lành câu hát

Để nhìn anh ánh mắt vẫn long lanh

Để nhìn đời với nắng vàng – biển xanh

Cứ mỗi lần say em nên về nhà ngủ.

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *