Hồn Binh Chi Qua (Chương 1)

“Giang tổng…” Tên trợ lý run rẩy gọi sếp của mình.

Từ khi hắn bước vào phòng và nói ra câu: “Bên kia vẫn không có động tĩnh gì”, sếp liền lấy điện thoại di động ra chơi Xếp hình thú. Tiếng nhạc của “Ding Ding Ding” vốn rộn ràng và phòng cũng mở điều hòa nhưng hắn lại toát đẫm mồ hôi.

Giang Triều Qua “hừ” một tiếng, vẫn không rời mắt khỏi màn hình, ngón tay mảnh khảnh thoăn thoắt di chuyển. Đôi đồng tử phản chiếu ánh sáng từ nền điện thoại , nhìn lạnh như băng. Hàng mi mảnh mai và cong vút, sống mũi cao thẳng, khiến cho gương mặt y giống như được bao phủ bởi một tầng cao quan, sắc bén như một thanh kiếm vừa tuốt ra khỏi vỏ. Đôi môi mỏng đang mím chặt tỏ vẻ bất mãn.

Trái tim nhỏ bé của tên trợ lý đập thình thịch, tưởng chừng sắp nhảy ra ngoài. Hắn nuốt nước bọt để giảm bớt căng thẳng. Sếp thường ngày vẫn luôn tươi cười chào hỏi mọi người và hào phóng với cấp dưới. Hơn nữa, sếp rất cao ráo, đẹp trai, thường hay trêu chọc mọi người, giọng điệu luôn mang theo chút lười biếng. Vì thế, sếp dễ dàng trở thành đối tượng mơ mộng của tất cả các cô nàng trong công ty. Hắn đã ở bên cạnh sếp nhiều năm, có chút hiểu biết về lai lịch phức tạp trước đây của sếp, cũng biết được hình tượng hiền lành ưu tú này chỉ là vẻ bề ngoài của tầng tầng lớp lớp tâm cơ. Hắn đã thấy cách sếp xử lý đối thủ. Việc phá bỏ di dời này, bọn họ đã cố gắng hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không thành. Chính vì vậy, ngay từ khi bước chân vào văn phòng, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc giận chó đánh mèo của sếp.

Giang Triều Qua tỏ ra thất vọng, lẩm bẩm một tiếng, rõ ràng là thất vọng với thất bại lần này. Y ném điện thoại lên bàn, chống cằm nhìn tên trợ lý, đôi mày kiếm hơi nhướng, “Các người tới đó lần thứ mấy rồi?”

Trợ lý nói nhỏ: “Lần thứ tư ạ.”

Giang Triều Qua dùng ngón trỏ gõ gõ mặt bàn, “Giá cả đã được đẩy đến con số này rồi, hắn vẫn không chịu dọn đi. Cậu còn cho rằng đây là vấn đề tiền bạc sao?”

Trợ lý mím chặt môi, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn kim cương đen đeo trên ngón trỏ của sếp. Nhẫn đắt tiền như vậy nhưng hắn đã từng chứng kiến ​​ông chủ dùng như sắt đá, một phát đấm là rụng răng, nên hắn không ngừng run rẫy.

Giang Triều Qua tặc tặc hai tiếng rồi đứng dậy quát: “Đầu óc của cậu để ở đâu hả?”

Cậu trợ lý theo bản năng lùi về sau một bước.

Giang Triều Qua vươn tay tới, bóp cổ hắn, “Sao vậy? Sợ ta đánh chết cậu?”

Trợ lý rụt cổ, liên tục lắc đầu.

Giang Triều Qua cúi đầu xuống, cười khẽ bên tai hắn: “Ta đánh cậu để làm gì chứ? Đừng sợ.” Nói xong, Giang Triều Qua vỗ vỗ lưng trợ lý.

Trợ lý người cứng ngắt, gật gật đầu, phía sau cảm thấy một tầng khí lạnh lẽo.

“Chuẩn bị xe, ta sẽ trực tiếp đi gặp hắn” Giang Triều Qua sải đôi chân dài bước ra khỏi cửa.

“Đúng vậy”

Giang Triều Qua xuống xe, đi tuần tra khu dân cư cũ kỹ rộng lớn sắp bị phá bỏ trước mặt, giống như một vị vua đang tuần tra lãnh thổ của chính mình.

Giang Triều Qua đã vất vả, bỏ lê bò lết nhiều năm như vậy, dự án tái thiết nội thành cũ kỳ này sẽ đẩy sự nghiệp của y lên một đỉnh cao mới. Chính phủ không ngừng tung ra ưu đãi phúc lợi, những khoản cho vay kếch xù dâng tới cửa cùng những đối tượng đối tác hùng hậu, lợi nhuận ròng dự đoán hơn 4 tỷ nhân dân tệ và khả năng sinh lời không thể đoán trước được, y sẽ trở thành người trẻ tuổi, mới nổi sáng giá nhất ở Đông Bình. Ai có thể nghĩ rằng, mười năm trước, Giang Triều Qua chỉ là một tên nhóc con, chuyên móc túi nơi đầu đường xó chợ?

Hiện tại, dự án đang vấp phải chút trở ngại nhỏ – một hộ dân ngoan cố không chịu di dời. Nhưng những khó khăn trở ngại kiểu như thế này đã không còn khiến Giang Triều Qua bận tâm. Không ai có thể ngăn cản được y.

Giang Triều Qua được trợ lý và vệ sĩ vây quanh, bước vào khu dân cư. Sau một trận mưa, khắp nơi công trường toàn là bùn, đôi giày da Ý thủ công dưới chân y nhanh chóng bị vấy bẩn. “Không thể để đôi giày này dơ một cách uổng phí được” Giang Triều Qua nghĩ.

Đi được gần mười phút, bọn họ tìm thấy một cái sân nhà cũ kỹ trong khu dân cư lộn xộn.

Vệ sĩ đang định hung hăng đi đập cửa thì bị Giang Triều Qua ngăn lại. Y tiến tới, nhẹ nhàng gõ cửa ba cái. Căn nhà nhìn qua trông rất bình thường, nhưng Giang Triều Qua liếc mắt một cái đã nhận ra rằng gỗ làm cánh cửa này có màu hồng phấn, là gỗ ngà voi. Người dám dùng loại gỗ này làm cửa ngoài chắc chắn không phải là người tầm thường. Thảo nào lại không thèm đếm xỉa đến tiền của y.

Một lúc sau, khi cửa được mở, một cô gái xinh xắn từ trong ló đầu ra với vẻ mặt đầy cảnh giác và nóng vội, “Tôi đã nói sẽ không dọn đi, mấy người đừng tới nữa!”

Giang Triều Qua nhẹ nhàng cười, nho nhã nói: “Xin chào, tôi là chủ tịch tập đoàn Triều Qua, họ Giang. Thuộc hạ của tôi đã đến đây vài lần. Bọn họ ăn nói lỗ mãng, có thể đã gây chút hiểu lầm, nên bây giờ, tôi đặc biệt tới đây xin lỗi, cũng hy vọng được nói chuyện với chủ nhân của ngôi nhà này. “

Cô gái ngẩn người, nhìn khuôn mặt tuấn tú của Giang Triều Qua, hai má bỗng nhiên phiếm hồng. Cô cau mày nói: “Không có chuyện gì để nói cả. Ông nội tôi đã nói tuyệt đối sẽ không chuyển đi.”

Giang Triều Qua cười đáp: “Nhà cô không muốn dọn đi. Nhưng đây là vì lợi ích tập thể của một thành phố mới khang trang hơn, bọn tôi cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ. Đôi bên cứ dằng co thế này thì kết cục sẽ là không có bên nào có lợi. Tôi là người có quyền quyết định cao nhất trong dự án. Nên tôi đến đây hôm nay muốn được bàn bạc với cô giải pháp có lợi và thỏa đáng cho cả hai bên”

Cô gái đang muốn nói gì đó thì bỗng một giọng nói từ phòng sau truyền đến: “Để họ vào đi”

Cô mở cửa, Giang Triều Qua để vệ sĩ và trợ lý ở bên ngoài, một mình bước vào trong.

Vừa bước chân vào trong sân, Giang Triều Qua đột nhiên có một cảm giác khó tả, dường như có thứ gì đó trong ngôi nhà này đang câu dẫn y, khiến tim y đập rất nhanh.

Sân trong rất rộng rãi, trồng đầy hoa cỏ, cây cối xanh tươi, còn có hòn non bộ và những cây cầu nhỏ mà sang trọng và trang nhã. Bên cạnh tiểu đình có một ao nuôi cá Koi. Những con cá koi vàng đang tung tăng bơi lội bên dưới mặt lá sen.  Còn trước mặt tiểu đình thì là một tứ hợp viện hai tầng, mái hiên thượng kiều chếch cao như cánh chim, trông rất cổ kính.

Nhìn một ngôi nhà cổ trang nhã như vậy, Giang Triều Qua có chút không đành lòng phá bỏ. Nó đã tồn tại nhiều năm như vậy, nghĩ cũng thật đáng tiếc. Tuy nhiên, Giang Triều Qua là một kẻ kinh doanh đặt lợi nhuận lên hàng đầu, mà mảnh đất này giống như một đống vàng đối với y.

Giang Triều Qua được dẫn vào nhà chính, nhìn thấy một ông lão, ánh mắt sắc bén, đang ngồi trên ghế của chưởng môn. Có lẽ ông ta là chủ căn nhà. Ngoài ra, trong nhà còn có hai người trẻ tuổi, trông rất khí thế. Tuy rằng ăn mặc quần áo bình thường, nhưng Giang Triều Qua nhìn thoáng qua cũng có thể thấy được bọn họ là người biết võ. Giang Triều Qua cảm thấy nghi hoặc. Đáng lẽ, trước khi tới đây, y phải nên tìm hiểu lai lịch của gia đình này. Trực giác mách bảo Giang Triều Qua rằng chắc hẳn đây không phải là một gia đình bình thường.

Ông lão mặt không chút biểu cảm nhìn y.

Giang Triều Qua cũng chẳng thấy ngại ngùng, trước tự giới thiệu bản thân một chút rồi sau đó liền nói tới mục đích của chuyến đi này.

Ông lão lạnh lùng nói: “Ông chủ Giang, người mà ông phái tới đã nói điều này không biết bao nhiêu lần. Còn tôi thì cũng chỉ có một câu trả lời như vậy: bất kể có thế nào đi chăng nữa, không dọn là không dọn. Căn nhà cổ này đối với tôi có ý nghĩa rất đặc biệt, không thể dùng tiền để đo đếm.

Giang Triều Qua cười nói: “Thưa ngài, thời thế thay đổi, đổi mới kiểu này sớm muộn gì cũng xảy ra. Chính phủ quy hoạch khu vực này thành một thành phố mới, có ý nghĩa rất lớn đối với hình ảnh của thành phố. Lúc đó, tự dưng giữa một khu hiện đại lại có một tòa nhà cổ của ông. Nó không chỉ khiến người khác khó chịu mà các ngài sống ở đây cũng chẳng thoải mái gì. Khi thành phố cũ được cải tạo, hệ thống cung cấp điện, nước, gas và chất thải ban đầu đều phải thay đổi, ông chắc chắn sẽ phải đối mặt với tình trạng không ga, không điện kéo dài. Chất thải thì không thể thải ra ngoài. Ngay cả khi ngôi nhà này được nâng cấp trong tương lai, với rất nhiều tòa nhà cao tầng bên cạnh, cơ sở biến áp của nhà ông cũng không thể đáp ứng kịp. Sẽ phát sinh rất phiền phức vào mùa hè. Tôi đã nói đến vậy, nếu vẫn cương quyết không chuyển đi trong hôm nay, ngài nhất định sẽ hối hận.

Ông lão lạnh nhạt nói: Việc này chẳng cần ngươi lo.

Giang Triều Qua vẫn giữ nguyên gương mặt tươi cười, nhưng ánh mắt đã lạnh đi. Y cầm cốt điêu – một vật trang trí làm từ xương trên bàn lên, nhàn nhạt tán thưởng: “Thưa ngài, ngài ít nhất cũng nên nghĩ cho con cháu sau này một chút. Hạng mục này nhất định sẽ triển khai, hôm nay thuyết phục ngài không được thì ngày mai tôi lại tiếp tục. Nhưng sự nhẫn nại của tôi có giới hạn. Ngài sao lại vì bảo thủ giữ căn nhà mà đưa gia đình vào tình cảnh “không yên ổn”.

Lời nói hàm ý uy hiếp của y khiến ông lão hừ mạnh một tiếng. Hai người trẻ tức thì đứng dậy.

Giang Triều Qua tay siết chặt cốt điêu, mắt nhìn như hổ sói, miệng nhếch cười lạnh nhạt, tâm sẵn sàng đối địch cao độ. Cũng chỉ bất đắt dĩ y mới đi đến bước này. Y không thể không giận dữ bùng phát, bởi gia đình này rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.

Đột nhiên, vì cảm thấy lòng bàn tay nóng rang, còn đang phát ra luồng ánh sáng trắng đến lóa mắt, Giang Triều Qua cúi đầu nhìn tay mình. Sắc mặt của những người còn lại trong phòng cũng biển đổi trắng bệch. Ông lão nhìn chằm chằm vào tay y, đôi mắt lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ.

Giang Triều Qua xòe bàn tay ra. Cốt điêu kia chẳng biết là xương cốt của con gì nhưng có khắc hình đầu trâu. Thủ công điêu khắc rất thô, nhìn không giống thứ gì đáng giá. So với những thứ khác trong phòng, vật này hoàn toàn không tương xứng. Y chưa từng thấy có gia đình giàu có nào lại đi bày trí nhiều xương cốt động vật đến vậy trong nhà. Điều này khiến cho ngôi nhà cổ càng thêm kỳ quái.

Cốt điêu khắc hình đầu trâu tuy không có gì đặc việt, nhưng lại phát sáng. Y giật mình tự hỏi có phải áng sáng đó là do y bị hoa mắt.

Ông lão bỗng nhiên thay đổi thái độ nói: “Ông chủ Giang, chúng ta hãy vào phòng trong nói chuyện đi.”

Giang Triều Qua nhíu mày hỏi: “Hình như tôi thấy vật kia phát sáng. Các người có thấy gì không?”

Ông Lão bình tĩnh đáp: “Thứ gì phát sáng cơ?”

Giang Triều Qua để cốt điêu xuống bàn, cố hết sức chớp mắt nghĩ mình hẳn đã bị hoa mắt vì hai ngày nay chơi game quá nhiều.  Sau đó, y đứng dậy nói: “Được”

Ông lão đưa y vào phòng trong, còn chủ động rót trà cho y.

Giang Triều Qua cảm thấy sự việc thật quỷ dị. Từ khi vào phòng trong, ông lão cứ nhìn y một cách kỳ quặc, giống như đang dò xét thứ gì đó. Về phía Giang Triều Qua, y đang càng ngày càng đến gần trung tâm của ngôi nhà hơn, nội tâm, khao khát, những thứ sâu kín trong y cũng theo đó trở nên mãnh liệt hơn. Y cực kỳ mê tiền, nhưng tiền cũng chưa từng khiến y phản ứng thái quá kiểu này.    

Ông lão hỏi: “Ông chủ Giang, biết lý do vì sao tôi khư khư trông chừng ngôi nhà cổ này không?”

Giang Triều Qua không nói gì, chỉ chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nghe một câu chuyện dài dòng xưa cũ.

Ông lão nhìn y, ánh mắt sáng như đuốc đáp: “Bởi vì ngôi nhà này là cửa vào dị giới.”

Giang Triều Qua ngớ người lúc lâu. Sau đó nghĩ: “Lão già này đầu óc có vấn đề rồi!”

Ông lão cười một cách thần bí: “Lý do ngôi nhà này tồn tại trên đời chính là để tìm kiếm những người như ngươi”

Giang Triều Qua nhìn ông lão hai giây rồi phì cười. Y ha ha hai tiếng, sau đó đứng dậy nói: “Thư ngài, tôi vì hạng mục này mà tranh chấp, cưỡng chế không ít hộ dân. Nhưng phải nói ông là kẻ quật cường nhất, cũng là người đưa ra lý do kỳ quặc nhất. Tôi thực sự bội phục. Hahaha.”

Ông lão lắc lư chén trà trong tay, cười nhạt nói: “Ông chủ Giang, tôi chỉ có thể đưa người qua cửa. Còn ngươi bị tống khứ đến chốn nào bên đó thì tôi không biết được. Ngươi phải tự lực gánh sinh, dựa vào bản thân để bước tiếp trên con đường sau này.

Giang Triều Qua bắt đầu có chút tức giận, cảm giác mình đã lãng phí một buổi chiều đi so đo với một lão già ăn nói điên rồ. Thật chẳng đáng. Thà rằng bắt lão, đánh một gậy gãy chân cho nhanh. Y liền đứng dậy: “Thưa ngài, xem ra chúng ta chẳng còn gì để bàn thêm nữa rồi”

Bỗng nhiên trong chớp nhoáng, ông lão vung chén trà nóng về phía Giang Triều Qua. Y muốn nghiêng người tránh đi nhưng nước trong chén trà lại bất ngờ biến hóa, tạo ra một bức tường màu hổ phách, làm từ nước treo giữa không khí. Thân thể Giang Triều Qua bị một lực vô cùng mạnh hút vào bên trong bức tường.      

Giang Triều Qua la lớn/hét to cùng ánh mắt chứa đầy sợ hãi. Y liều mạng giãy giụa, nhưng hoàn toàn không thể thoát được, cảm thấy bụng dưới đau dữ dội. Ông lão đứng trong phòng, bình tĩnh quan sát y từ từ bị hút qua phía bên kia thủy tường.

Giang Triều Qua gầm lên khi nghĩ mình sắp phải ngã chết.

Rầm! Một tiếng vang chấn động. Giang Triều Qua đập lưng xuống đất. Y cảm thấy hoa mắt, xương cốt toàn thân như sắp gãy vụn. Y vừa lăn trên đất vừa rên rỉ đau đớn.

Giang Triều Qua nghe thấy thứ thanh âm lạnh lẽo bên tai, cố gắng mở mắt. Đầu óc y ong gong như đã hóa đã trong mớ hỗn độn. Y run rẩy bò dậy từ mặt đất, bị cảnh tượng trước mắt khiến cho chấn động. Hằng hà vô số ánh mắt đang chằm chằm nhìn về phía y.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *