Chơi Vơi (St)

Có thể nào một người rất đỗi quen
Đến một ngày bỗng gọi là người lạ?
Nét mặt, ánh nhìn đã từng quen thuộc quá!
Giờ chợt hoá…xa xôi.

Có thể nào đến một ngày niềm vui
Của người này lại biến thành nỗi buồn người khác?
Những gắn bó, yêu thương theo thời gian nhoà nhạt
Bay theo khói chiều đông…

Có thể nào? Có thể nào không?
Đến một ngày bình yên chuyển thành giông tố
Chẳng tìm thấy ranh giới giữa đâu là đã quên và đâu là còn nhớ
Tự nhiên…thấy mình…chơi vơi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *